Trang chủ

Công Chúa Phản Bội Ác Long

Chương 2



Tháp Ô Á không chiếm hữu ngươi.

Không phải là hắn không hiểu chuyện nam nữ, chỉ là hắn không nhẫn tâm làm tổn thương ngươi.

Cho nên, cuối cùng hắn chỉ cọ lung tung vài cái ở trên người ngươi, sau khi hù dọa ngươi xong thì hắn liền dừng lại.

Hắn không rời đi mà là ôm chặt ngươi.

Ngươi và hắn cùng nhau nằm trên phiếm đá to, phía dưới là rơm rạ khô ráo và tơ lụa dày nên không có một chút cộm nào.

Nhiệt độ cơ thể của Tháp Ô Á rất cao, lúc hắn ôm ngươi, ngươi cảm thấy như một lò sưởi lớn.

Ngươi lén lúc hắn không chú ý mà đột nhiên duỗi tay ra, tháo mặt nạ của hắn xuống.

Mặt nạ được tháo xuống, lộ ra làn da nhợt nhạt của hắn, ngũ quan của hắn vẫn tinh xảo như cũ, chỉ là trên mặt hắn có một vết sẹo dữ tợn dài từ thái dương đến khóe môi trái.

Ngươi có thể nhỡ rõ là vết sẹo này do ngươi mang đến cho hắn.

Lúc trước, là ngươi do ngươi dùng kiếm chém lên.

Lúc ngươi tháo mặt nạ của hắn ra, cơ thể của Tháp Ô Á có chút run rẩy, giống như muốn ngăn ngươi lại.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn không động đậy, hắn vẫn ôm chặt ngươi như cũ, đôi mắt màu đỏ của hắn chuyên chú nhìn chằm chằm ngươi, như là đang đợi chờ trừng phạt.

Có lẽ là hắn thực sự sợ hãi, sợ trên mặt ngươi sẽ xuất hiện chán ghét hoặc là sợ hãi.

Nhưng ngươi không như vậy, sau khi nhìn kĩ gương mặt hắn, lần đầu tiên ngươi nếm qua mùi vị hối hận.

Trong khoảng thời gian mất đi Tháp Ô Á, ngươi thường xuyên mơ thấy hắn.

Trong mơ, hắn rất ôn thuần, ngươi nói gì hắn đều sẽ nghe theo, một chút cũng không giống một tên Ác Long uy phong, lẫm liệt.

“Tháp Ô Á, ngươi đau không?” Ngươi dịu dàng vuốt v3 vết sẹo của hắn, ngươi không tự chủ được mà nói những lời trong lòng ra.

Những lời này không biết chạm đến điều gì trong lòng của hắn. Đột nhiên hắn buông ngươi ra, rồi đeo mặt nạ lên một lần nữa, sau đó hốt hoảng đi ra khỏi sơn động.

Nhưng ngươi biết hắn không đi xa, mà chỉ ở một chỗ nào đó, yên lặng bảo vệ ngươi.

Giống như trước kia vậy, sau khi cãi nhau xong, ngươi đuổi hắn đi, hắn cũng sẽ không rời đi thật.

____

Ở trong sơn động một tháng, Tháp Ô Á không hề giam cầm ngươi, hắn cho phép ngươi có thể ra bên ngoài.

Khu rừng này có không khí tươi mát, nơi nơi đều là động vật đáng yêu. Nếu không phải là vì cha mẹ, ngươi sẽ thích ở nơi này nhất.

Chỉ có một tin không tốt là hoàng tử không tới tìm ngươi.

Ngươi bắt đầu nghi ngờ, có phải là Tháp Ô Á đưa ngươi đến một nơi xa nên hoàng tử mới không tìm được ngươi.

Ngươi nói ra những nghi ngờ này.

Tháp Ô Á nghe vậy, hắn cười lạnh một tiếng: “Ngươi nghĩ rằng hắn để ý tới ngươi?”.

“Ngươi có ý gì?”.

Tháp Ô Á không trả lời.

Vì vậy mà ngươi và hắn bắt đầu chiến tranh lạnh, mặc kệ hắn nói gì, ngươi đều sẽ không để ý tới hắn.

Tháp Ô Á không vui, hắn hái được rất nhiều trái cây ngươi thích ăn, đặt ở trước mặt ngươi, đây là có ý chủ động cầu hòa.

Nhưng ngươi vẫn không lung lay.

Rốt cuộc có một ngày, Tháp Ô Á tháo xích trói cho ngươi.

“Ngươi muốn đưa ta về sao?”.

Tháp Ô Á liếc mắt nhìn ngươi một cái “Ta muốn cho ngươi nhìn thấy tên hoàng tử kia đang làm gì”.

Tháp Ô Á hóa thành rồng để cho ngươi bò lên trên người hắn.

Ngươi thuần thục mà ngồi ở trên cổ hắn rồi ôm lấy đầu lớn của hắn.

Sau lưng hắn có một đôi cánh tất lớn nên hắn có thể dễ dàng nhờ nó bay lên trên không.

Hắn mang theo ngươi bay quarừng rậm, phía trước không xa là hoàng cung.

Rõ ràng là gần hoàng cung, vậy vì sao hoàng tử lại không tới tìm ngươi?

Ngươi rất muốn biết câu trả lời.

Ở trên bầu trời, ngươi có thể nhìn thấy trong hoàng cung đang khua chiêng, gõ trống, nơi nơi đều là màu đỏ.

Hoàng tử ngồi trên lưng con ngựa trắng, đi theo sau là một hôn xe tráng lệ.

Hoàng tử cưới Vương phi mới.

Thật buồn cười, rõ ràng là ngươi mới mất tích không lâu.

Thậm chí hắn ta cũng chưa từng phái người đi tìm ngươi nhưng lại coi như chuyện qua loa mà cho rằng ngươi đã chết, còn vui vẻ cưới Vương phi mới.

Ngươi bỗng nhiên nhớ tới, lúc ấy, ngươi dùng kiếm đâm Tháp Ô Á, máu của hắn dính ở trên sàn nhà.

Khả năng là vì chuyện này nên hoàng tử mới có thể nghĩ rằng ngươi bị người khác giết, sống chết không rõ.

“Thấy được không? Hắn không yêu ngươi, hắn chỉ muốn lợi dụng ngươi vì muốn có được Long Nha kiếm trong tay ngươi”.

Thật kỳ lạ, ngươi cũng không có quá nhiều cảm giác như bị phản bội.

Đáng ra ngươi nên tức giận, mất đi lý trí, nhưng ngươi không như vậy, trừ một ít không cam lòng bên ngoài thì trong lòng người thật sự rất bình tĩnh.

Ngay từ đầu,ngươi còn không rõ vì sao ngươi lại bình tĩnh như vậy.

Ngươi bảo Tháp Ô Á đưa ngươi về.

Tháp Ô Á nghĩ rằng ngươi không dám đối mặt nên đưa ngươi về, sau đó châm chọc, mỉa mai ngươi “Ngươi vẫn muốn đi tìm hắn? Hắn đã đối xử với ngươi như vậy, ngươi còn không quên được hắn sao?”.

Gần đây hắn nói chuyện với ngươi rất nhiều, câu nói ngày càng thuận nhưng giọng nói vẫn nghẹn ngào như cũ.

Có lẽ là giọng nói của Ác Long đều như vậy.

“Tháp Ô Á, ngươi hãy để ta một mình”.

Tháp Ô Á rất tức giận nên chỉ "Hừ" lạnh một tiếng, sau đó liền rời khỏi sơn động.

Ngày hôm sau, các ngươi lại trở về như trước kia, chỉ là ngươi sẽ không bao giờ mong chờ hoàng tử tới tìm người nữa.

Ngươi ở trong sơn động một tháng, trừ mấy ngày đầu thì sau đó ngươi có thể quên đi hoàn toàn.

Cuối cùng ngươi đã suy nghĩ cẩn thận.

Hoàng tử đối xử với ngươi ra sao, thật sự thì ngươi cũng không để ý. Trước kia, chuyện ngươi gả cho hắn chỉ là nghe theo lời cha mẹ mà thôi.

Sau khi sống hai tháng trong rừng với Tháp Ô Á, cuối cùng ngươi cũng tìm được bình yên trong cuộc đời.

Ngươi thích sau giờ ngọ vì Tháp Ô Á sẽ biến thành rồng, sau đó ngươi sẽ dựa vào trên người hắn để nghỉ ngơi.

*giờ ngọ: Giờ Ngọ vào khoảng 11 giờ đến 13 giờ.

Ngươi thích thời tiết nóng bức vì ngươi sẽ ngồi ở trên người Tháp Ô Á, bay lên trời cao.

Ngươi cũng thích ban đêm rét lạnh vì ngươi có thể dựa vào trong lòng Tháp Ô Á, hấp thu ấm áp trên người hắn.

Vì thế vào ngày mọ, ngươi nói với Tháp Ô Á: “Có lẽ là ta thích cuộc sống như vậy”.

Tháp Ô Á nhìn về phía ngươi, đôi mắt hắn rất sáng.

Ở phía sau hắn, đuôi rồng của hắn không chịu khống chế mà lay động trên mặt đất — tỏ vẻ hắn rất vui vẻ.



Đột nhiên hắn hóa thành hình rồng, nhẹ nhàng ngậm lấy y phục của ngươi, đặt ngươi ở trên lưng.

Sau đó, hắn đưa ngươi bay xung quanh rừng.

______

Ngày nọ, ngươi bỗng nhiên biết được quân của hoàng tử và Tây Ốc khởi chiến.

Tin tức này là do Tháp Ô Á nói cho ngươi.

Hắn vội vàng nhìn ngươi, hắn sợ ngươi sẽ cảm thấy đau khổ, cũng sợ ngươi vẫn còn yêu Tô Nhã Ngói.

“Ngươi sẽ giúp ai?” Tháp Ô Á hỏi.

“Tất nhiên là ta sẽ giúp Tây Ốc, giúp cho vương quốc của ta”.

“Có thể sẽ làm bị thương Tô Nhã Ngói”.

“Ta không để bụng”.

Đuôi của Tháp Ô Á lại không chịu khống chế mà lặng lẽ vỗ vỗ trên đất.

Sau đó, ngươi ngồi trên lưng hắn để hắn đưa ngươi đến chiến trường.

Tháp Ô Á mở mồm ra, phun ra một ngọn lửa to.

Giữa không trung đột nhiên rơi xuống một quả cầu lửa thật lớn, khiến cho đội quân của Tô Nhã Ngói bị đánh bay.

“Là Ác Long của Tam công chúa!”.

“Không phải hắn đã chết rồi sao?”.

“Trên lưng hắn hình như còn có một người, là Tam công chúa sao?”.

Tóc của Tô Nhã Ngói bị cháy vàng, y phục màu bạc của hắn giờ đã biến thành màu đen, nhìn hắn ta rất khó khăn.

Tô Nhã Ngói ngẩng đầu lên nhìn về phía Tháp Ô Á, hắn ta muốn dùng cung tiễn để làm bị thương Tháp Ô Á, nhưng những cung tiễn bình thường đó không thể làm bị thương Tháp Ô Á được

“Vì sao ngươi lại không chết?”.

“Không cần biết vì dù sao rất nhanh ngươi cũng sẽ chết”.

Tô Nhã Ngói giương cung tiễn có vết máu lên, sau đó bắn về phía Tháp Ô Á.

Máu và nước mắt của ngươi có hiệu quả giống nhau.

Nhưng Tháp Ô Á không bị thương.

“Tại sao lại như vậy? Rõ ràng là ta cố ý giữ lại máu của nàng ấy”.

“Đó là máu của Tháp Ô Á” Ngươi ngồi ở trên lưng Tháp Ô Á, sau đó tốt bụng mà nhắc nhở hắn ta.

“Không thể nào, sao ngươi có thể đánh thắng được Tháp Ô Á?”.

“Tháp Ô Á mãi mãi sẽ không làm bị thương ta” Ngươi dịu dàng vuốt v3 sống lưng Tháp Ô Á, sau đó nghé vào tai hắn để nói lời xin lỗi.

Sau khi ngươi mất tính, Vu sư ngửi thấy được hơi thở của Ác Long nên Tô Nhã Ngói nghĩ rằng Tháp Ô Á trở về để báo thù người đã làm bị thương hắn, sau đó bắt ngươi đi.

Nhưng không ai biết được rằng người bị thương không phải là ngươi, mà là Tháp Ô Á.

Hoàng tử chạy về vương quốc của mình, hắn muốn trả lại vàng bạc mà hắn lấy đi ở Tây Ốc.

Từ đây, tất cả mọi người đều biết Tây Ốc được một con Ác Long bảo vệ, vì vậy, không ai dám muốn có được Tây Ốc nữa.

Còn ngươi và Tháp Ô Á cùng nhau ẩn cư nơi rừng rậm.

_______

Càng ngày, ngươi càng cảm thấy Tháp Ô Á đáng yêu.

Hắn thích ngồi trên tảng đá ở dòng sông để nghe ngươi nói chuyện, nhưng nếu đột nhiên ngươi lại gần gương mặt hắn, hắn sẽ hoảng hốt mà rơi xuống nước, sau đó lại ngẩng đầu lên từ dưới nước, rồi đỏ mặt mà nhìn ngươi.

Ở trong sơn động, hắn đào ra một phòng nhỏ là phòng ngủ của ngươi. Buổi tối, lúc đi ngủ, hắn sẽ ngoan ngoãn ngủ ở trước cửa, rồi chỉ đưa một đoạn đuôi vào trong.

Chỉ là hắn thích thu thập những món bảo vật phát sáng, hắn cũng nghĩ rằng ngươi thích nên đem rất nhiều bảo vật về, khiến cho ngươi không có chỗ nào để đặt chân.

Ngày mưa, Tháp Ô Á không màng sự phản đối của ngươi, một hai hắn phải đi ra ngoài để hái trái cây ngươi thích ăn.

Kết quả, lúc trở về, cả người hắn đều bị sét đánh đến cháy đen, nhìn cực kỳ thê thảm.

Ngươi đã đau lòng lại cảm thấy buồn cười.

Ngươi và gắn càng ngày càng tốt lên.

Vào ban đêm mùa hè, ngươi và Tháp Ô Á ngồi ở trên ngọn cây.

Ngươi dựa vào trong ngực hắn, sau đó bắt được một con đom đóm ở trong tay, rồi đem tới trước mặt hắn.

Ngươi dịu dàng nói: “Tháp Ô Á, ta muốn gả cho ngươi".

Sau đó, một tiếng "đùng" vang lên.

Tháp Ô Á nhảy từ trên thân cây xuống.

Ngươi vội vàng ôm thân cây, cúi đầu nhìn về phía mặt đất đen nhánh "Tháp Ô Á, ngươi không sao chứ?”.

Tháp Ô Á xuất hiện phía sau ngươi, hắn thu nhỏ đôi cánh màu đen lại rồi trèo lên cây một lần nữa.

Hắn ôm ngươi bay loạn trong rừng.

Bay hơn nửa đêm, hắn mới đưa ngươi trở về sơn động.

Tối nay, là đêm tân hôn của các ngươi, tuy không tổ chức hôn lễ nhưng cũng không có bất kỳ ai.

Ngươi dịu dàng tháo mặt nạ của Tháp Ô Á xuống, đôi tay ngươi đặt ở trên mặt hắn, ngươi thương tiếc mà hôn lên vết thương mà ngươi làm ra.

“Tháp Ô Á, ta thật sự xin lỗi".

Yết hầu của hắn giật giật, cuối cùng hắn cũng không nói chuyện.

Hắn thử đè ngươi ở trên người, hắn không biến thành hình rồng, bởi vì hắn biết ngươi chán ghét hình rồng của hắn.

Cơ thể đó không xinh đẹp như lông chim mà chỉ cứng rắn như vảy, lại còn có hai cánh to trên lưng.

Đầu rồng cũng rất lớn, đôi mắt hắn đỏ đậm như đèn lồng, trong miệng chỉ toàn là răng ngọn sắc bén.

“Tháp Ô Á, ngươi có thể biến thành hình rồng không?” Ngươi hỏi.

Hắn nghi ngờ, khó hiểu nhưng vẫn nghe theo lời ngươi nói mà biến thành hình rồng.

Ngươi chủ động ôm lấy cổ hắn rồi hôn một cái lên trán hắn.

“Ta không chán ghét hình rồng của ngươi, Tháp Ô Á, ngươi rất đáng yêu".

Tháp Ô Á giơ cái đuôi lên, hắn có chút kích động mà vỗ vỗ lên mặt đất, phát ra tiếng va chạm thanh thúy.

Bây giờ, ngươi cảm thấy hắn rất đáng yêu.

Màu đen của vảy hắn không hề làm ngươi chán ghét, màu đỏ của hắn cũng không làm ngươi cảm thấy sợ hãi, bởi vì nơi đó mặt tràn ngập tình yêu đối với ngươi.

“Tháp Ô Á, thật vui vì ngươi còn sống”.

“Tháp Ô Á, ta yêu ngươi".

Giọng nói của hắn trầm thấp, sau đó đặt đầu lên cổ ngươi.

Hắn cúi đầu, cắn mở vạt áo ngươi.

Đọc đầy đủ truyện chữ Công Chúa Phản Bội Ác Long, truyện full Công Chúa Phản Bội Ác Long thuộc thể loại cực kỳ hấp dẫn và kịch tính tại: Công Chúa Phản Bội Ác Long


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.