Trang chủ

Cuồng Long Ở Rể

Chương 40: 40: Nhắm Mắt Lại



Đối với người bình thường thì hình xăm này không có gì đặc biệt cả.

Nó không lớn, hình dáng là một đaHình xăm không lớn, là hình một bông sen, chậm rãi nở ra rất sống động, giữa bông sen có một con dao găm nhỏ, bằng mắt thường khó có thể nhìn thấy.Nhưng Diệp Mộ Phàm lại rất rõ ràng, cái hình xăm này chính là biểu tượng của tổ chức thần bí Hoa sen máu.Đây là tổ chức sát thủ nổi tiếng trong thế giới ngầm, chúng kiểm soát rất nhiều người giàu có và có thế lực trên thế giới.Lần này, người của Hoa sen máu đến Giang Thành là để lên kế hoạch tấn công Giang Quốc Trường, nhưng họ vô cùng bí mật.

Người gác đêm cũng chỉ nhận được tin tức chứ không tra ra được người của bọn chúng.

Ngược lại còn bị thủ tiêu mất ba người.Duy nhất có một kẻ đã bị Diệp Mộ Phàm dùng một cú đập gi3t chết.Diệp Mộ Phàm không thể nghĩ được, Chu Mạnh Quân lại có thể là người của Hoa sen máu.Vương Thành có lẽ là biết một chút nên từ đầu tới cuối không dám kích động.Quả thật, người của Hoa sen máu không phải là chỗ mà Giang Quốc Trường, Vương Thành hay anh có thể động vào.Tổ chức này là nơi tập hợp những sát thủ khét tiếng nhất thế giới.


Chúng muốn đối phó với một người bình thường thì quá đơn giản.Hơn nữa, thuộc hạ của Hoa sen máu còn kiểm soát nhiều doanh nhân giàu có, đồng thời, những doanh nhân giàu có này cũng có tiềm lực kinh tế đáng sợ.Trong khi Diệp Mộ Phàm đang suy nghĩ, Đào Quang Trung đã vác một cây gậy bóng chày bước đến chỗ anh.

Hắn đứng yên tại chỗ, sau đó cười toe toét với Diệp Mộ Phàm và nói: "Má phải của tao mày có thấy không? Bây giờ vẫn còn sưng!""Là tôi đánh!" Diệp Mộ Phàm khẽ mỉm cười vẫn với vẻ ung dung điềm tĩnh.Bên cạnh, Tần Thanh Vy sắc mặt hoảng loạn, hoàn toàn mất khống chế, cô hét to: "Diệp Mộ Phàm, anh chạy mau, tôi không nói anh bị kinh sợ mà chạy đâu.

Chạy đi!"Đào Quang Trung cười lạnh nhìn về phía Diệp Mộ Phàm nói: "Mày nhớ rõ đó."Hắn ta lật ngược cây gậy bóng chày trong tay, nhìn về phía Diệp Mộ Phàm: "Này, cái tay này mày dùng ôm Trâu Tuyết Liên , lại còn tát vào mặt tao, vậy nên xử nó trước đi!"Nói xong, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên dữ tợn, cây gậy bóng chày cầm lên, dùng hết sức mình đánh vào cánh tay của Diệp Mộ Phàm!Lúc này, trong mắt Diệp Mộ Phàm chợt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.Vẻ mặt của Chu Mạnh Quân cùng Vương Thành gần như thay đổi cùng một lúc nói: "Dừng tay!"Nhưng đã trễ, ngay lúc Đào Quang Trung ra tay, Diệp Mộ Phàm dùng một quyền đáng ra đấm thẳng vào ngực anh đối phương một phát!"Ầm!"Quần áo trên lưng Đào Quang Trung đột nhiên nổ tung.Cả người trực tiếp bị ném bay, xẹt qua, đáp xuống chính xác trước bàn cà phê của Chu Mạnh Quân và Vương Thành."Phốc!"Hắn há mồm, máu từ trong miệng phun ra ngoài."Mày dám?""Mày dám chống trả?"Trong nháy mắt, nhóm người kia lớn tiếng hầm hừ.Vương Thành sắc mặt đại biến, đột nhiên đứng dậy khỏi ghế, chạy tới chỗ Đào Quang Trung và nói: "Quang Trung, Quang Trung, cháu có sao không?"Đào Quang Trung một câu nói cũng không nói được, hắn ánh mắt đờ đẫn, thân thể run rẩy, máu tươi không ngừng từ trong miệng tuôn ra ngoài, ánh mắt đều bắt đầu tối lại.Vương Thành trong ánh mắt hàn khí dâng lên, ông ta đột nhiên trừng mắt với Diệp Mộ Phàm nói: "Thằng khốn, mày còn dám đánh cháu ta?"“Lần thứ nhất, hắn quỳ xuống, tôi tha cho hắn một lần, lần thứ hai, tôi tát hắn một cái.” Diệp Mộ Phàm sờ sờ mũi: “Tôi đã cho hắn hai cơ hội, hắn không biết trân trọng.

Đây không phải lỗi của tôi.


"Vừa nói, anh vừa nhìn Vương Thành nói: "Tôi nói ra cũng rất tò mò, cứ tưởng ông không dám khiêu khích cái đầu trọc này, tại sao lại không nghĩ tới không nên khiêu khích ta!"Vương Thành sắc mặt một hồi âm u.Lần trước Giang Quốc Trường có gọi điện cho ông ta, mặc dù không nói rõ lai lịch của Diệp Mộ Phàm nhưng cũng đã cảnh cáo ông ta không nên động đến anh.Cho nên, ông ta suy nghĩ, cái núi cao mà Diệp Mộ Phàm dựa chẳng qua là Giang Quốc Trường.Và sự việc lần này liên quan đến Chu Mạnh Quân, mặc dù không muốn đắc tội với Giang Quốc Trường, nhưng ông ta không dám chọc giận Chu Mạnh Quân, vì vậy ông ta đành nghiến răng chọc giận Giang Quốc Trường trước, sau này ông ta sẽ xin lỗi sau.Diệp Mộ Phàm đối mặt mấy chục người, vẫn bình tĩnh vô cùng, anh nhàn nhạt nhìn Vương Thành nói:"Vì mối quan hệ của ông và Giang Quốc Trường, tôi có thể tha cho ông một lần.

Tuy nhiên, cái đầu trọc này phải ở lại.



"Chu Mạnh Quân nhướng mày một cái!Trên thực tế, đối với người bình thường mà nói, chính ông ta cũng coi là cao thủ, nhưng là ông ta có thể cảm thấy mình không phải là đối thủ của Diệp Mộ Phàm.Lần này ông ta dựa vào một đám người như vậy, cảm thấy Diệp Mộ Phàm dù có thực lực đến đâu, cũng không dám kiêu ngạo khi đối mặt với đám người đều cầm vũ khí.Nhưng trên thực tế, Diệp Mộ Phàm lại là người mạnh miệng kiêu ngạo, ở trước một đám người có vũ khí như vậy lại dám ngang nhiên uy hiếp ông ta.Nếu như Vương Thành bởi vì kiêng kỵ mà đi thật để cho ông ta với Diệp Mộ Phàm một chọi một, ông ta sợ rằng không chiếm được thế thượng phong.Dĩ nhiên, đấy là đấu trực diện, nếu như là bản thân ông ta âm thầm động thủ, ông ta vẫn còn có cơ hội.


Dù sao đối với ông ta mà nói, ám sát mới chính là thế mạnh.Ông ta nghe được lời Diệp Mộ Phàm, cười lạnh nhìn về phía Vương Thành nói: "Ông có thể nghĩ kĩ xem, đắc tội với tôi thì sẽ có chuyện gì!"Vương Thành thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Mộ Phàm nói: "Hừ, tao không biết mày có lại lịch gì cái gì, nhưng ở đất Giang Thành này, tao có hàng nghìn mẫu đất, ở trước mặt tao mày đánh cháu tao thành dạng này nhất định phải cho tao lời giải thích.Diệp Mộ Phàm sờ sờ vào cái mũi của mình:"Nói đi.

Nếu như cháu ông không đến bệnh viện trong vòng hai giờ, hắn sẽ chết!""Cái gì!" Vương Thành sắc mặt đột nhiên biến đổi!Ông ta vội vàng phất phất tay nói: "Các người mau lên, mau đưa cháu tao tới bệnh viện."Hai người đi tới, mang theo Đào Quang Trung, vội vàng chạy xuống lầu, Diệp Mộ Phàm cũng không có ngăn cản, anh vẫn bình tĩnh đứng ở nơi đó, thậm chí còn chớp mắt nhìn Tần Thanh Vy.Tầ Thanh Vy ban đầu hốt hoảng, đến khi Diệp Mộ Phàm động thủ một quyền đã đánh bay Trần Quang Trung, cô cũng đờ đẫn cả người.Cô từ nhỏ đã theo cha tập võ, nhưng mà một quyền kia của đối phương đã hoàn toàn vượt qua phạm vi hiểu biết của cô.Đến khi Đào Quang Trung đã được đưa đi, Vương Thành mới đứng lên, ông ta nhìn chằm chằm lá mới, cười toe toét: "Có vẻ như tao đã không ra ngoài lâu rồi.

Người dân ở Giang Thành đã quên mất tao.

Một tên nhóc còn hơi sữa mà dám khoe khoang trước mặt tao? Nhóc con.

Tao nói cho mày biết, Giang Quốc Trường, lần này cũng không thể cứu được mày."Vừa nói, ông ta ánh mắt lạnh lùng, vừa nói: "Cùng đánh một phen, sống chết có số, xem kẻ nào có thể sống!"" Ầm!"Giọng anh trầm xuống, mọi người dường như nghe thấy tiếng nổ mà đám người kia mới vừa muốn động thủ thì bọn họ phát hiện Diệp Mộ Phàm trước mặt đột nhiên di chuyển như một quả đạn pháo, và sàn nhà đột nhiên sụp đổ một đoạn.Trong khoảnh khắc, Diệp Mộ Phàm đã ở trước mặt Chu Mạnh Quân và Vương Thành."Là chính ngươi nói, sống chết có số!"Giọng nói như thần chết của Diệp Mộ Phàm vang lên bên tai hai người họ.Choang!Khi tiếng nói vừa dứt, Vương Thành cảm thấy trên đầu có một lực mạnh đánh xuống, ông ta không còn chút sức lực nào để chống cự, cả người đập đầu vào bức tường bên cạnh, phát ra tiếng leng keng trong chốc lát, đầu bị vùi dập toàn là máu, cả người nằm trên mặt đất, không biết sống chết!Bên cạnh, Chu Mạnh Quân cả người cũng run rẩy.Quá kinh khủng.Không phải là đối thủ, không thể nào là đối thủ!Ông ta thân thể run rẩy, nhìn về phía Diệp Mộ Phàm trong lòng ngập tràn những tiếc nuối vô hạn.Ông ta không biết vì sao, ở cái Giang Thành nhỏ bé này lại có thể xuất hiện một cao thủ như vậy."Cậu.


.

.

cậu rốt cuộc là ai?" Lão ta nhìn Diệp Mộ Phàm, cái đầu hói hiện lên một tầng mồ hôi mịn.Diệp Mộ Phàm toét miệng, nhìn về phía cách đó không xa chỗ của Tần Thanh Vy nói: "Ngoan, nhắm mắt lại."Tần Thanh Vy đầu tiên là sững sốt một chút, lúc này tiếng nói của Diệp Mộ Phàm lại vang lên: "Khi nào tôi cho phép cô mở, cô mới được phép mở!"Cô không biết Diệp Mộ Phàm có ý gì, nhưng lúc này, cô vẫn thành thật nhắm mắt lại.Sau khi Tần Thanh Vy nhắm mắt lại, Diệp Mộ Phàm nhìn Chu Mạnh Quân trước mặt, dùng giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy:"Thẻ của ông màu gì?"Chu Mạnh Quân đồng tử co rút lại, nhanh chóng nói: "Cậu biết chúng tôi, tôi là thẻ xanh của Hoa sen máu...!Cậu không thể làm như vậy với tôi, nếu không Hoa sen máu sẽ không buông tha cho cậu."Diệp Mộ Phàm cười với ông ta rồi nói: "Ồ, cái thẻ xanh rác rưởi, ông không phải vừa mới hỏi tôi là ai sao? Khi đi xuống dưới âm phủ nhớ tìm gặp một cái thẻ đỏ rác rưởi khác, Hạ Tín, để hắn nói cho ông biết tôi là ai!""Cậu chủ ...!Cậu chủ là cậu..." Sắc mặt của ông ta đột nhiên thay đổi điên cuồng, nhưng là đã quá muộn, Diệp Mộ Phàm bằng một động tác nhanh nhạy rút ra từ trên eo của Chu Mạnh Quân một con dao găm sáng chói, khoảnh khắc tiếp theo, con dao găm trượt ngang rồi cắt cổ Chu Mạnh Quân.

Đọc đầy đủ truyện chữ Cuồng Long Ở Rể, truyện full Cuồng Long Ở Rể thuộc thể loại cực kỳ hấp dẫn và kịch tính tại: Cuồng Long Ở Rể


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.