Trang chủ
Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Chương 44: Bữa tối cuối cùng của cuộc sống

Editor: Tiểu Ly Ly.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm. chợt thấy Tiên Hạc thản nhiên bay qua, nàng chợt hiểu ra: "Sư phụ, con biết rồi! Con biết rõ vì sao con hôn mê!!"

Hưng phấn chạy đến điện Tử Thần, Trọng Hoa đang ngồi ở bên cửa sổ đọc sách. Ánh sáng chói mắt giấu đi thân hình của hắn, chỉ thấy hình dáng mờ mờ, tiên khí bao quanh. Ở trong ánh sáng, mơ mơ hồ hồ. dieendaanleequuydonn

Thiên Âm dậm chân, si ngốc nhìn một màn yên tĩnh tuyệt đẹp này mà quên hô hấp.

"Suy nghĩ hai ngày, rốt cuộc nghĩ ra nguyên nhân vì sao ngươi bị hôn mê?" Trọng Hoa quay đầu nhìn lại, vầng sáng quanh người hắn khẽ động.

Thiên Âm nhìn hắn chăm chăm, ngón tay nắm thư từ, trong suốt bóng loáng, giống như giọt sương sáng sớm, cử động mê người lộng lẫy.

Nàng không khỏi bị hấp dẫn, chậm rãi đến gần, ngước đầu, tiếng nói mạnh mẽ vang lên: "Con chóng mặt là do bị đói!"

"......" Thư từ trên tay Trọng Hoa soạt một tiếng rơi xuống đất.

*****

Chuyện may mắn nhất trên đời này là cái gì?

Là có một tiên nhân tuấn mỹ lại mạnh mẽ Tiên Tôn sư phụ!

Chuyện hạnh phúc nhất trên đời là cái gì?

Là Tiên Tôn sư phụ sử dụng đôi tay trừ yêu diệt ma của hắn, vì ngươi tự tay nấu canh!

—— Thiên Âm nghĩ như vậy.

Cho tới khi Trọng Hoa bưng một bàn thức ăn tinh xảo đến trước mặt, nàng vẫn chưa tỉnh lại từ trong khiếp sợ.

Sư phụ của nàng cao cao tại thượng, vạn người kính nể, là tiên nhân có một không hai trong lục giới..... dieendaanleequuydonn.Không ngờ, vì một tiếng “đói” của đệ tử như nàng làm một bàn chứa nhiều thức ăn!

"Ăn đi, không phải đói bụng sao?" Trọng Hoa đẩy Thiên Âm vẫn còn đang ngẩn người, lộ ra tia cười yếu ớt.

Sư phụ cười...... thật mê người......

"Sư...... Sư phụ?"

"Hả?"

Thiên Âm hít một hơi thật sâu: "Không phải Người là tiên nhân sao? Không phải Tiên Nhân không ăn cơm sao? Sao người cũng biết nấu ăn?"

"......" Trọng Hoa liền giật mình, đáy mắt mờ màng chợt lóe lên, trong đầu có hình ảnh lướt qua, ánh sáng lóe lên cực nhanh, hắn mơ hồ nắm giữ được cảm giác quen thuộc.

Hình như cực kì lâu trước kia, hắn đã từng vì một người rửa tay nấu ăn vào ngày 7-1 âm lịch...... Chỉ là một màn kia, giống như mộng ảo không có thật.

"Không biết như thế nào, tự nhiên sẽ biết." Đây là đáp án của hắn.

Không biết như thế nào, tự nhiên sẽ biết?

Thiên Âm cười khanh khách, quả nhiên là sư phụ cường đại, không biết như thế nào, ngay cả món ăn cũng biết làm, thật là thiên tài!

Trọng Hoa nói xong, đưa đôi đũa cho nàng: "Ăn nhanh đi, nguội sẽ không ngon. Bữa tiệc này, coi như vi sư bù lại cho ngươi, là vi sư không làm hết trách nhiệm của mình, để cho ngươi chịu nhiều thiệt thòi. Ăn bữa này, sau này bắt đầu tích lương thực, nếu quá đói, phải trở lại phía sau núi hái quả tiên ăn đi."

Thiên Âm đang thả lỏng thân thể, tay dứt khoát gắp thức ăn dừng lại, nét mặt thay đổi bất ngờ, cuối cùng trắng bệch.

Trọng Hoa không rõ chân tướng, hỏi: "Sao vậy? Thức ăn không hợp khẩu vị của ngươi sao?"

Thiên Âm vô cùng trịnh trọng đặt chiếc đũa lại trên bàn, mặt ỉu xìu: "Sư phụ có biết, mỗi khi người ở Nhân giới phạm tội tử hình, hôm sau bị giải tới pháp trường lên đoạn đầu đài thì tối hôm tước, lao ngục sẽ thưởng cho phần thức ăn phong phú, nói ra cho oai là ‘đưa tiễn’. Vì vậy con lén lút đặt tên, gọi là ‘bữa tối cuối cùng của cuộc sống’. Sư phụ cảm thấy, tình cảnh của đồ nhi lúc này có khác gì với tử tù không?"

Sắc mặt Trọng Hoa cứng đờ, ấn Tiên Tôn trên mi tâm của hắn có ngọn lửa lúc ẩn lúc hiện, vội vả ném xuống một câu: “Ngươi từ từ ăn, vi sư bàn bạc một số chuyện với Chưởng Môn sư bá của ngươi”, sau đó liền không thấy bóng dáng.

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Kiếm Thần

Đọc đầy đủ truyện chữ Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!, truyện full Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng! thuộc thể loại Ngôn Tình cực kỳ hấp dẫn và kịch tính tại: Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!